1. [DEX '09] KNOCKOUTA, knockoutez, vb. I. Tranz. A-și învinge adversarul prin knockout. [Pr.: cnocauta. – Scris și: cnocauta] – Din knockout.[1]
2. [MDA2] cnocauta vt [At: DEX2 / P: ~ca-u~ / Pzi: ~tez / E: cnocaut] (Spt) A învinge adversarul prin cnocaut (1).
3. [DEX '98] CNOCAUTA, cnocautez, vb. I. Tranz. A-și învinge adversarul prin cnocaut. [Pr.: -ca-u-] – Din cnocaut.
4. [DN] CNOCAUTA vb. I. tr. A face pe cineva cnocaut. [< cnocaut + -a, cf. engl. knock-out].
5. [MDN '00] CNOCAUTA vb. tr. a face cnocaut. (< cnocaut)
Sursă: DEX online sub licență GNU GPL