1. [MDA2] tâhobit, ~ă a [At: LUNGI ANU, CL. 38 / V: (reg) tăo~, tăub~, teo~ / Pl: ~iți, ~e / E: tâhobi] 1 (Olt; Mun; d. oameni) Slăbit de puteri Si: istovit, vlăguit. 2 (Mun; d. vite; îf tăobit) Flămând (2).
2. [MDA2] tăobit, ~ă a vz tâhobit
3. [MDA2] tăubit, ~ă a vz tâhobit
4. [MDA2] teobit, ~ă a vz tâhobit
Sursă: DEX online sub licență GNU GPL