1. [MDA2] sconcenie sf [At: PSALT. 3 / Pl: ? / E: slv съконьчаниѥ] (Înv) 1 Extremitate (1). 2 Pieire (1).
2. [Scriban] sconcénie f. (vsl. sŭ-konĭčaniĭe. V. concenie). L.V. Sfîrșit.
3. [DER] sconcenie (-ii), s. f. – Sfîrșit, extremitate. Sl. sŭkonĭčanije (Tiktin), cf. conceni. Sec. XVI-XVIII, înv.
Sursă: DEX online sub licență GNU GPL