1. [MDA2] pupui1 sn [At: CONV. LIT. IX, 190 / V: bubui / Pl: ~e / E: pup4] 1 (Med; Trs) Cifoză. 2 (Trs; Ban) Moț1. 3 (Reg) Coc2.
2. [MDA2] pupui2 [At: H III, 325 / Pzi: ~esc, pupui / E: pup1 + -ui] 1 vi (Reg) A pupăi (1). 2 vr (Olt; Mun) A pune ceva la cale Si: a șușoti. 3 vt (Reg) A agasa (1). 4 vrr (Mun) A se giugiuli.
3. [MDA2] pupui3, ~e a [At: PASCU, S. 135 / Pl: ~ / E: ns cf pup2] (Mol; d. copiii mici) Frumos.
4. [DLRLC] PUPUI, pupuie, s. n. 1. Moț. De aceea e ciocoiul ( = ciocîrlanul) cu pupui în vîrful capului. MARIAN, O. I 338. 2. (Regional) Cocoașă. O babă. șchioapă cu pupui în spate. La CADE.
5. [DLRM] PUPUI, pupuie, s. n. 1. Moț (de păr, de pene). 2. (Reg.) Cocoașă.
6. [Scriban] pupúĭ n., pl. e (var. din cucuĭ 1; de aci și ngr. púpi și ung. púp, id.). Trans. Gheb.
7. [MDA2] bubui2 sn vz pupui
Sursă: DEX online sub licență GNU GPL