1. [DEX '09] HĂBUCI, hăbucesc, vb. IV. Tranz. (Reg.) A strica; a rupe, a distruge. – Din hăbuc.
2. [MDA2] habuci v vz hăbuci
3. [MDA2] hăbuci vt [At: REV. CRIT. III, 156 / V: hab~ / Pzi: ~cesc / E: hăbuc] (Reg) 1 A rupe. 2 A sparge. 3 A culca la pământ. 4 A distruge.
4. [CADE] ❍HĂBUCI (-ucesc) vb. tr. Mold. A rupe, a sfîșia, a fărîma în bucăți: cine ți-o hăbucit așa sumăieșu? (rv.-crg.); tronc! în oale... pînă le hăbucește pe toate (sev.) [hăbuc1].
5. [DLRLC] HĂBUCI, hăbucesc, vb. IV. Tranz. (Regional) A strica, a rupe, a distruge.
6. [Scriban] hăbucésc v. tr. (d. hăbuc). Mold. Munt. Olt. Sfîșiĭ, rup hăbuc: ghete hăbucite. Fărămițesc pin surpăturĭ: teren hăbucit.
7. [DOOM 3] hăbuci (a ~) (reg.) vb., ind. prez. 1 sg. și 3 pl. hăbucesc, 3 sg. hăbucește, imperf. 1 hăbuceam; conj. prez. 1 sg. să hăbucesc, 3 să hăbucească
8. [DOOM 2] hăbuci (a ~) (reg.) vb., ind. prez. 1 sg. și 3 pl. hăbucesc, imperf. 3 sg. hăbucea; conj. prez. 3 să hăbucească
Sursă: DEX online sub licență GNU GPL